máy lọc nước karofiMáy biến ápMáy nén khíMáy phát điện


Đại học Huế

Trang đào tạo tín chỉ

Trung Tâm Khoa học Xã hội & Nhân văn

Trung tâm Thông tin - Thư viện

Khoa Môi trường

Khoa Điện tử - Viễn thông

Bộ môn Bản đồ, Viễn thám và GIS

Nối dài từ những "Đoản khúc"
(TTH) - Nhà sách Phương Nam, Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế tổ chức tọa đàm về tác giả trẻ Phan Tuấn Anh (Fan Tuấn Anh), cây bút lý luận phê bình trẻ và là tác giả của tập thơ mới mang tên "Đoản khúc".

Hơn một trăm trang sách khổ lớn (18,5 x 20,5 cm), với 35 Đoản khúc (Nxb Văn học 2013) nhằm diễn ngôn về một “Thế giới của chúng ta đang là thế giới của nỗi buồn không có người kiến tạo” (Đoản khúc số 34), với bao nhiêu vấn đề hệ lụy của đời sống, của “thế giới phẳng” mà chúng ta đang sống, từ tâm trạng cá nhân, đến thế giới chung quanh, và nhìn vượt ra khỏi biên giới quốc gia, lãnh thổ, nhằm lục vấn mọi điều đang diễn ra và tự vấn với bản thân để định vị cho sự tồn tại của chính mình.

Tác phẩm Đoản khúc. Ảnh: Internet

Chủ âm của giọng điệu thơ anh là giọng điệu buồn. Đọc thơ, tôi không khỏi ngạc nhiên, khi cuộc đời còn xanh ở tuổi đôi mươi, gia đình và việc phấn đấu trên đường đời của bản thân tương đối xuôi thuận hanh thông, nhất là, trong con người thường ngày luôn tươi cười, trong sáng, toát ra vẻ đẹp thiên lương, thậm chí có khi còn tếu táo đùa vui, lại ẩn chứa nhiều nỗi buồn, niềm đau, thể hiện cái nhìn thế giới theo tâm thức hiện đại: hoài nghi, phi lý, trước những nghịch lý, đỗ vỡ, chấn thương dưới sự tác động tất yếu của môi trường. Tập thơ chỉ có 35 bài, đã có 32 lần anh nói đến nỗi buồn, 55 lần phô diễn niềm đau và 67 lần tụng ca trong nỗi ám ảnh về cái chết. Điều đáng lưu ý là anh nói về những điều này với thái độ chấp nhận như qui luật tất yếu của kiếp người, không lên án, đỗ thừa, bi quan nhưng không hề bi lụy hoặc khủng hoảng niềm tin, dù không có lửa vẫn âm ấm tro than, chỉ cần khơi nhẹ là có thể cháy bùng lên ngọn lửa tình yêu vào cuộc sống con người. Người thơ đã phổ hơi ấm tâm hồn mình để làm nên sự sống, khiến cho nỗi buồn, niềm đau và cái chết mang một nội dung mỹ cảm mới, với vẻ đẹp lộng lẫy, sáng trong như màu ngọc, thi vị và ấm áp niềm tin: “Rốt cuộc chỉ có cái chết là điều cuối cùng hiện hữu, còn tình yêu không có tuổi bao giờ” (Đoản khúc số 97). Vì vậy “nên qua mỗi ngày anh vẫn yêu tha thiết thế giới buồn bã của anh” (Đoản khúc số 33).

Do sự vận động của thi cảm, nên trong ngôi nhà tâm hồn Fan Tuấn Anh, các yếu tố này cũng được định vị ở nhiều cung bậc khác nhau: buồn thì buồn đau, buồn bã, buồn lo, buồn tái tê, buồn lạnh ngắt, buồn im bặt, buồn thân phận; đau thì đau khổ, đau trần thế, đau nát thịt da, đau nặng đầy hồn; chết thì chết khô, chết một ít, chết lụi tàn,... Ngay cả khi dẫn ra những điều nghịch lý, anh có cách lý giải riêng, rằng đó là “Thế giới hài hước của anh.../ Ai nhận thiệp cưới cũng buồn lo hơn nghe tin đám tang vừa xảy đến / Người sống đốt vàng mã cho người chết nhưng người chết không bao giờ đốt vàng thật cho người sống / Những người điên chỉ biết cười vui còn những người tỉnh táo cứ đắm chìm trong những nỗi u sầu / Ai cũng chấp nhận những điều vui vẻ bất chấp bản chất bi quan / (ngay cả đến em, cũng bỏ anh đi trong sự bàng hoàng...)” (Đoản khúc số 94).

Thế giới hình tượng nghệ thuật thơ Fan Tuấn Anh vô cùng phong phú, bởi nguồn thi cảm, thi liệu của anh được tổ chức hoạch định có tầm vóc rộng lớn, tạo nên sức liên tưởng bao quát, thậm chí nhiều vấn đề còn có thể khơi gợi có tính liên văn bản có ý nghĩa văn hóa rộng lớn hoặc liên quan đến các phạm trù triết học có ý nghĩa nhân sinh. Nhưng suy cho cùng, vẫn tập trung chủ yếu ở hai nhân vật trung tâm là cái tôi trữ tình và đối tượng trữ tình. Tác giả lý giải một cách khiêm tốn công việc sáng tạo của mình: “Anh biết làm gì với một đoản khúc trên tay? / Ý cũng hết mà lời rồi cũng cạn / Rồi sẽ chỉ có những ký tự gục đầu trong bóng khuya rạng sáng / Một bài thơ viết nhăng nhít cho những điều em đã lãng quên” (Đoản khúc số 86). Với tâm thế đó, trong suốt tập thơ, chỉ có một bài, hình tượng chủ thể hiện ra xưng là ta ở ngôi thứ ba (Đoản khúc số 41), bảy bài xưng tôi ở ngôi thứ nhất (Đoản khúc số 36, 37, 53, 55, 56, 88, 91), còn lại tất cả đều xưng anh ở ngôi thứ hai, để song hành cùng với một đối tượng trữ tình là em xuyên suốt từ đầu đến cuối như cùng một bản thể. Hình tượng chủ thể được kiến tạo bởi nỗi buồn, âm thầm và đơn lẽ: “Thế giới cô đơn của anh... / Mỗi ngày qua chỉ còn nỗi đau làm điểm mốc / Tự cắt lấy vết thương sâu để cảm nhận mình vẫn đang tồn tại / Thèm một tiếng quở trách, than phiền khi say xỉn, thức khuya... / Có những đêm tự nhắn tin cho mình bằng cả hai sim / Những niềm vui một mình hát ca trong phòng tối / Những giấc mơ hét chòang bực bội / Tỉnh giấc một mình không biết kể cùng ai”… Thế giới của hình tượng trữ tình hiện ra trong từng đoản khúc có tính chất gián tiếp, mà chủ yếu là thông qua sự bất lực đến nản lòng: “Sẽ có lúc anh nản lòng thôi viết / Những điều em chẳng đọc bao giờ / Vì sẽ đến tận cùng nỗi nhớ / Mới hiểu rằng em chẳng cần thơ” (Đoản khúc số 82).

Leonov từng khẳng định: “Mỗi tác phẩm nghệ thuật, nhất là nghệ thuật ngôn từ, là một khám phá về nội dung và là một phát minh về hình thức”.

Phạm Phú Phong

(Theo Báo TT Huế)


Đang trực tuyến
  • Khách: 4
  • Thành viên: 0
  • Tổng số thành viên: 37,111
  • Thành viên mới nhất: shop1gia

  • Số lượt truy cập:

--- A D V E R T I S E M E N T
(click here) ---



Copyright © Trường Đại học Khoa học - Đại học Huế. Địa chỉ: 77 Nguyễn Huệ, Huế, Việt Nam.
Site được xây dựng trên nền hệ thống PHP-Fusion. Thiết kế và chỉnh sửa bởi nlhhuan.


 





--- A D V E R T I S E M E N T (click here) ---